Phật Dạy Đừng Oán Trách Khi Đời Vất Vả Cố Gắng Nghe Để Thấu Hiểu Bớt Khổ Vượt Qua Mọi Khó Khăn

Phật Dạy Đừng Oán Trách Khi Đời Vất Vả Cố Gắng Nghe Để Thấu Hiểu Bớt Khổ Vượt Qua Mọi Khó Khăn


Bài Thơ Vô Thường


Làm sao vui khi đời là bể khổ
Ai đã hay sao vẫn mãi reo cười
Khó khăn ta mới có được kiếp người
Vậy chi bằng lo tu mà sống tốt ?.
Cái thân người một hình hài xương cốt
Khéo điểm tô thịt, gân, máu,…dối gian
Cố chau chia rồi thân cũng hoại tàn
Như cỗ xe hao mòn theo chân ngựa
Ôi tráng kiện thanh xuân đâu còn nữa
Đôi mắt mờ, hai má hóp, lưng cong,…
Như Cò già thoi thóp giữa đêm đông
Bởi mệt mỏi một thời đua bắt tép
Nhà cửa kia dẫu lâu đài sang đẹp
Cũng có ngày về cát bụi như ta
Xuân có về tươi thắm những cành hoa
Đâu ở mãi để rồi hoa tàn úa
Ham lợi danh, ham tình, tài, nhung lụa,…
Chết xuôi tay nào có giữ được đâu!
Mối tình trần ai cũng biết khổ đau
Nhưng buông xả thì chân đi lòng tiếc
Đời tươi đẹp rực hồng trong mắt biếc
Đời đổi thay cho mắt lệ tuôn rơi
Trẻ không tu già yếu mới tiếc đời
Ước quay lại để mà tu giải thoát
Sức khỏe xưa vô thường nay chiếm đoạt
Xót ngậm ngùi tang tóc cảnh sinh ly.
( Nam Mô A Di Đà Phật)

Trả lời